Cổ tích bây giờ

Cá sấu lên bờ  - Hạnh Nguyễn  - Cổ tích bây giờ

21/07/2013 21:46
Lượt xem 2959

Trong vùng đầm lầy miền nhiệt đới, mọi thứ xung quanh khu đầm lầy đều ẩm thấp và gợi ra nhiều cảnh tượng kì quái lẫn kinh dị. Một vùng đầm lầy vơí những con cá sấu nằm chi chít, rải rác hay đang ngụp lặn đâu đó trong đầm. Mà hễ chúng ngoi đầu lên càng làm người quan sát chúng khiếp sợ, ôi trời ơi, ở đây toàn là cá sấu thôi!

Trong cư dân cá sấu ấy có một cô nàng cá sấu, cô ấy chưa có đi xa vùng đầm lầy này là mấy, chỉ bơi tới bơi lui từ đầu nguồn đến cuối nguồn. Có khi bơi theo chiều nguợc lại, tức là bơi từ cuối nguồn lên đầu nguồn, bơi qua bơi lại đụng vào mấy đứa bạn của mình, đụng vào người lạ lẫn người quen, cô cá sấu thấy cái đầm này ngày càng chật chội, ngày càng đáng chán và tẻ nhạt làm sao. Ngày nào cũng gặp cá sấu, sấu sấu sấu và sấu thôi, chẳng có gì đẹp hết trơn! Cô thấy chẳng ai hợp với mình, chẳng ai lãng mạn cả, chỉ là một lũ gồ ghề đáng chán mà thôi.

Vì thế cô lấy làm buồn lòng quá đi, mỗi buổi chiều khi bạn bè và mọi người lẩn quẩn tìm chổ ngủ cô lại thả mình trôi vô định theo làn nước, nhìn ngắm mặt trời đang từ từ lặn xuống mà lòng cô buồn quá đỗi. Ở mãi một chổ thế này chắc là cô chết mất, cô không muốn mình cứ sinh ra va lớn lên rồi chết đi mà chỉ biết có bao nhiêu thôi, chỉ nhìn mặt trời hằng ngày lặn ngụp qua vùng đầm lầy ẩm ướt này. Cô muốn đi xa hơn, xa nữa, xa khỏi vùng đầm lấy này đến những vùng đất khác, mới mẻ hơn, lạ hơn, gặp gỡ nhiều người khác chứ không phải gặp những anh sấu ở đây. Cô luôn nhen nhúm ý nghĩ ấy hằng ngày và cũng thấy tuyệt vọng trong cái ý nghĩ ấy, vì cô chẳng biết mình phải làm cách nào mới đến được những nơi xa, không biết đi ra sao và không biết bắt đầu đi từ ngã nào mới đúng. Vùng đầm lấy này đối với cô, cô chưa tìm thấy ngã ra nào cho mình hết, hình như không có ngã ra lẫn ngã vào. Cô kết luận đầm lầy là một nơi không lối thoát!

Nhưng cô muốn mình thoát đi, cả một cộng đồng chẳng ai muốn xa đầm lầy, chỉ có cô trái tính trái nết là muốn ra đi. Muốn thử một lần làm kẻ "đào tẩu", nhưng hình như cô chưa tìm được đường ra cho mình. Hằng ngày, cô bơi quanh đầm lầy thăm dò, nhưng hoàn toàn mù tịt phương hướng để có thể ra đi khỏi nơi này. Hổng biết làm sao hơn, thế là hằng ngày cô… cầu nguyện ông trời.

Coi vậy mà ông trời thương cô, ông đáp ứng lời nguyện cầu của cô liền. Ông cho một đoàn du khảo đến với đầm lầy, họ đi quan sát, chụp hình cá sấu, nghiên cứu nữa. Cô theo sát bọn họ cho bằng được, trong mỗi tấm hình của bọn họ chụp, tấm nào cũng có cái mặt của cô ló vào, như cố ý ngấm ngầm nhắn gửi rằng tôi khác với bọn sấu trong đầm này lắm, các ông phải giúp tôi đi khỏi đây, đi vòng quanh thế giới cho biết. Nhưng mà, tội nghiệp cô, người ta nhìn sao thì cũng chỉ thấy cá sấu có mỗi một bộ mặt thôi, nên trong cả xấp hình họ chụp, họ toàn thấy cá sấu chứ có biết con nào là cô đâu. Mà hình như họ cũng chẳng biết cô mang trong mình nguyện vọng to lớn đến mức nào.

Ngày họ rời đầm lầy, cô cá sấu len lén bơi theo đằng sau họ, cố để họ hổng phát hiện ra cô. Cô bơi mải miết, đến điểm dừng cô thấy họ lên bờ, cô dưới nước nhìn ngắm những ánh đèn leo lét phía trên. Ôi chao, đây là vùng đất mới ư? Nó sáng quá, có mấy ngôi sao nữa kìa, ngôi sao đủ màu hết mà rất gần nữa. Đúng là đi xa mới thấy hết cái hay, ngôi sao ở đầm lầy xa tít tắp, ngôi sao ở đây gần xịt hà, ngó lên là thấy chứ hông chong chóng mỏi cổ nữa. Cô vui trong lòng lắm, nhưng sao cô thấy đói, ừ thì bơi theo họ cả ngày có ăn được gì đâu. Cô bơi vòng quanh và tìm thức ăn, cô nhìn thấy bầy vịt. Thế thì có món ăn, cô liền bơi âm thầm tiến đến con mồi, có gì đó hồi hộp lắm. Cô thấy gã chăn vịt nữa, cô đến gần gã định hỏi xin mấy con vịt cho nó lịch sự. Cô trồi lên trước mắt gã chăn vịt, tự dưng cái… gã chạy trối chết, cô thấy lạ quá, cha nội gì mà kì, thấy con gái mà chạy à! Nhát thế! Mặc gã, chắc gã mắc cỡ, mình ăn vài con vịt trước đã. Lần đầu tiên đi xa, lạ nước lạ cái nên nhìn cái gì cô cũng thấy mới mẻ, cũng tò mò, tò mò vì con người, vì mọi thứ khác nữa. Không sao, học hỏi cái mới là điều hay mà. Vài ngày sau, cô thấy mình ăn muốn hết vịt của gã kia mà chẳng thấy gã quẹo lại, hôm tối hôm kia gã có đứng núp mà nhìn cô, làm cô ngại ngùng nên ngoặm một lúc mấy con vịt mà muốn mắc nghẹn. Bây giờ cô muốn lên bờ xem sao, cô tiến vào bờ từ từ và leo lên một cách chậm chạp, an vị trên bờ rồi cô thấy thân hình cô không thoải mái chút nào. Lạ thiệt!

Tội nghiệp cô quá! Bây giờ người ta đang bàn nhau "xử lý" cô mà cô nào có hay, cô đang định bò dần về phía thành phố! Mọi người nhìn cô hoảng sợ, chạy loạn xạ. Một tiếng gì đó như tiếng sấm chớp, rồi cô chẳng biết gì hết! Tỉnh dậy cô thấy mình mảy đau nhức ghê gớm, và cô thì nằm trong một cái vòng tròn và không biết đây là cái gì, hỏi bác sấu già bên cạnh bác nói đây là Sở Thú Thành Phố và từ hôm nay cô sẽ trở thành một thành viên nơi này. Đêm ấy, bác nói với cô rằng từ hôm nay cô sẽ vĩnh viễn ở mãi trong này, vùng đầm lầy sẽ chẳng còn cơ hội cho cô trở về. Cô sẽ sống tù túng như thế này mãi mãi, bác nói cô sai lầm rồi khi đi xa vùng đầm lầy để lên bờ.
o O o
Ngày Chủ Nhật đẹp trời, một nhóm bạn trẻ đứng xa xa nơi thảm cỏ hò hét, đuà giỡn: "Cá sấu cá sấu lên bờ, người ta người ta xuống nước!". Câu nói ấy như chạm vào trái tim cô, đang cố ăn miếng thịt cho đỡ đói mà nước mắt cứ chảy… Đáng đời cho cá sấu lên bờ! Ôi, cá sấu lên bờ!
o O o
Khi bạn là một cô cá sấu nào đó trong một vùng đầm lầy là một cuộc sống nhàm chán và bạn muốn thay đổi mình. Bạn hãy xem xét mình có thể sống sót ở một môi trường khác hơn môi trường mình đang sống không đã. Thay đổi là một điều tốt, nhưng đừng thay đổi từ một đầm lầy tù túng chuyển sang một cái cũi sắt nhỏ nhoi.

Hãy cân nhắc sự thay đổi vì đừng để sự thay đổi giết chết những ngày tháng sau này của mình.

Các tác phẩm khác

Xương rồng  - Cổ tích bây giờ

21/07/2013 21:43
Lượt xem 2782
Nó bắt đầu cuộc sống khắc nghiệt của mình ở vùng đất chỉ toàn cát và đá đó. Sự xuất hiện của nó là một điều gì đó khá mới mẻ đối với các anh xương rồng ở đây. Sự dạn dày sương gió khiến các anh rõ ràng trưởng thành và chín chắn hơn nó nhiều...

Hãy hát đi, Ve con!  - Hạnh Nguyễn - Cổ tích bây giờ

21/07/2013 21:34
Lượt xem 3627
Mỗi năm đến hè, dân cư loài Ve vẫn hay thường tổ chức cuộc thi giọng ca hay. Ai thắng cuộc sẽ được trao giải "Micrô vàng mùa hè", đây cũng là giải thưởng danh giá nhất, chứng tỏ đẳng cấp chuyên nghiệp của cá nhân thí sinh tham dự nói riêng và cộng đồng dân cư nơi chú Ve ấy sống nói chung...

Con rối muốn làm người  - Cát Phượng Nguyễn Phước - Cổ tích bây giờ

21/07/2013 21:32
Lượt xem 3575
Ngày nảy ngày nay tại một thành phố xinh đẹp, có một con rối tóc dài mượt như nhung, đôi mắt to tròn, cái miệng dễ thương luôn cười rất xinh xắn. Con rối xinh xắn đó tên là ... À, mà không biết cũng được, đâu có gì quan trọng đâu...

Chai Rémy và thằn lằn...  - Hạnh Nguyễn - Cổ tích bây giờ

21/07/2013 21:28
Lượt xem 3058
Cuộc sống hiện tại của gia đình thằn lằm rất khó khăn. Hôm qua thằn lằn bố bò sang kẹt cửa thăm anh thằn lằn hàng xóm, thấy cuộc sống gia đình họ sung túc và ấm no, thằn lằn bố cảm thấy tủi thân dữ dội. Cứ trách chính mình rằng cả đời chẳng kiếm được căn nhà cho ra hồn cho vợ con bớt khổ, suốt ngày cứ lang thang góc này góc kia mãi. Thật là chán đời gì đâu...

Chuyện của La con  - Hạnh Nguyễn - Cổ tích bây giờ

21/07/2013 21:25
Lượt xem 3632
Một ngày nọ, khi La con đi học về, check mail thì nhận được mail của đứa bạn. Trong mail, bạn báo tin rằng anh Ngựa Cà phê Sữa của La con trong lúc chạy đến chỗ làm việc đã bị sẩy chân, ngã nhào xuống một con dốc và giờ anh đang nằm bất tỉnh trong bệnh viện. Nghe tin ấy, La con buồn bã lắm...

Thỏ và Nhím  - Hạnh Nguyễn - Cổ tích bây giờ

21/07/2013 21:23
Lượt xem 3116
Cùng học chung một lớp nhưng Thỏ lại tự tin hơn hẳn Nhím. Nhím cô đơn lắm vì ai cũng "ngại" chơi cùng Nhím, chơi chung nhỡ chẳng may bị Nhím làm bị đau thì sao. Còn Thỏ thì khác. Thỏ đáng yêu, dễ thương, lông lại mịn màng mềm mại. Lại có đôi mắt đẹp nữa chớ, ai nhìn mà hổng thích được...

Bí mật viên đá hình trái tim  - Hạnh Nguyễn - Cổ tích bây giờ

21/07/2013 21:19
Lượt xem 2330
Tôi - một trái tim đá! À mà không, chính xác thì tôi là viên đá hình trái tim mới đúng. Tôi có một bí mật trong trái tim đá, à lại quên, bí mật trong một cục đá hình trái tim. Tôi vừa tỉnh thức và giờ tôi muốn chia sẻ bí mật của mình như một câu truyện kể.

Trùng hợp và số phận - Câu chuyện của thầy Khủng Long  - Hạnh Nguyễn - Cổ tích bây giờ

21/07/2013 21:17
Lượt xem 1669
Truyện kể rằng, có một lớp học cuả thầy Khủng Long, lớp học ấy gần miệng một núi lửa. Thầy Khủng Long cũng kể cho các học sinh cuả thấy biết rằng, ngày xưa nơi này núi phun lửa dữ lắm, nhưng bây giờ thì hết rồi. Các bạn trong lớp lúc nghe thầy kể các bạn cũng thấy sợ sợ. Hông sợ sao được, núi lửa chớ bộ chơi sao. Vĩ đại, ghê gớm lắm bộ!

Cổ tích về sự chia xa  - Hạnh Nguyễn - Cổ tích bây giờ

21/07/2013 20:19
Lượt xem 3016
Ở một miền xa xôi nào đó rất khó tìm và ít ai biết đến, có hai người bạn chơi thân với nhau. Một người có tên là Tạm Biệt, người kia có tên là Vĩnh Biệt. Họ là một đôi thân lắm, lúc nào cũng có nhau. Hồi còn nhỏ, khi Tạm Biệt hãy còn bé xí xí, loắt choắt chập chững vào lớp Một, cô giáo xếp Tạm Biệt ngồi kế bạn Vĩnh Biệt. Từ lúc đó hai đứa là đôi bạn thân của nhau.

Ký ức gấu  - Hạnh Nguyễn - Cổ tích bây giờ

21/07/2013 20:15
Lượt xem 2109
Trong một khu rừng nọ, có một căn nhà nhỏ nằm khuất sau những rặng cây um tùm. Căn nhà ấy là mái ấm của bác thợ săn và đứa con trai nhỏ của bác. Hằng ngày, bác thợ săn vào rừng săn bắn, bỏ cậu con trai nhỏ ở nhà một mình. Cậu bé ban đầu chỉ sống quẩn quanh trong nhà, suốt ngày cậu chỉ ở trong căn nhà mà không được phép ra ngoài chơi đùa..

Hiển thị 1 - 10 tin trong 17 kết quả