Đập đá Côn Lôn - Phan Châu Trinh (Phan Chu Trinh) - Thơ
I
Làm trai đứng giữa đất Côn Lôn,
Lừng lẫy làm cho lỡ núi non,
Xách búa đánh tan năm bảy đống,
Ra tay đập bể mấy trăm hòn .
Tháng ngày bao quản thân sành sỏi,
Mưa nắng chi sờn dạ sắt son .
Những kẻ vá trời khi lỡ bước ,
Gian nan nào sá sự cỏn con .
II
Biển dâu dời đổi mấy thu đông,
Cụm núi Côn Lôn đứng vững trồng,
Bốn mặt dày vò oai sóng gió,
Một mình che chở tội non sông .
Cỏ hoa đất nảy cây trắm thức,
Rồng cá trời riêng biển một vùng .
Nước biếc non xanh thương chăng nhẽ !
Gian nan xin hộ khách anh hùng .
Bị giam ở nhà giam Phủ Thừa ít lâu, Phan Chu Trinh bị đày đi Côn đảo . Lúc đi ngang qua cửa Thượng Tứ, Phan Chu Trinh đã ngâm lên bốn câu thơ sau :
Nguyên văn chữ Hán
Luy tuy thiết tỏa xuất đô môn,
Khẳng khái bi ca thiệt thượng tồn
Quốc thổ trầm luân dân tộc lụy
Nam nhi hà sự phạ Côn Lôn
Bản dịch của Phan Khôi
Mang xiềng nhẹ bước khỏi đô môn,
Hăng hái hò reo lưỡi vẫn còn,
Ðất nước hãm chìm dân tộc héo,
Làm trai đâu xá thứ Côn Lôn .
Chùm nhỏ thơ yêu - Chế Lan Viên - Thơ
Hoa Đào nở sớm - Chế Lan Viên - Thơ
Cành đào Nguyễn Huệ - Chế Lan Viên - Thơ
Tập qua hàng - Chế Lan Viên - Thơ
Hai câu hỏi - Chế Lan Viên - Thơ
Ngủ trong sao - Chế Lan Viên - Thơ
Mồ không - Chế Lan Viên - Thơ
Cái sọ người - Chế Lan Viên - Thơ
Trên đường về - Chế Lan Viên - Thơ
Đêm tàn - Chế Lan Viên - Thơ
Hiển thị 2091 - 2100 tin trong 2268 kết quả