Thơ

Mưa bay trong tiếng chuông  - Phạm Ngọc Thái  - Thơ

03/11/2015 16:43
Lượt xem 9244

Chuông chùa thỉnh lên lời cầu nguyện
Nam-mô-a-di-đà!
Trong khúc mưa bay âm vang trời đất
Nửa tỉnh, nửa mê cũng thể như là...
 
Vi vút tầng cao con lá rụng
Nghe lao xao sóng vỗ bên hồ
Chân ta bước dưới khuông trời thành phố
Tiếng chuông buồn lại hoá bản nhạc thơ.
 
Thoắt tình đã vào xa vắng
Mình anh với bóng nhớ hoài em
Hồn như cánh chim vô định
Mái tóc em bay làn mưa mênh mang.
 
Ôi, tiếng chuông gảy lên bao ký ức?
Kia không gian thao thiết gót chân mềm
Gió dìu dặt, ánh trăng suông dìu dặt
Bản thơ tình anh vọng giữa mưa đêm.
 
                              Thơ PHẠM NGỌC THÁI
                   Trích tập "Hồ Xuân Hương tái lai" 2012

PHẠM NGỌC THÁI VÀ BẢN TÌNH MƯA TUYỆT VỜI
 
HOÀNG THỊ THẢO
LỜI BÌNH:   Trong cái làn mưa bay dưới khuông trời thành phố, có một người thi sĩ đang lang thang nhớ bóng người yêu:

                        Vi vút tầng cao con lá rụng

                        Nghe lao xao sóng vỗ bên hồ
                        Chân ta bước dưới khuông trời thành phố

                        Tiếng chuông buồn lại hoá bản nhạc thơ

     Đọc đến những từ "con lá rụng": Tức là hình ảnh hiu hắt của vài chiếc lá đang bay vi vút giữa tầng không, mà tác giả gọi là "con lá..." - Tôi bỗng liên tưởng đến câu thơ trong KIỀU của Nguyễn Du:
                       Nửa in gối chiếc, nửa soi dặm trường
     Đây là hình ảnh của vầng trăng khuyết cô quắt... khi nhớ đến bóng người đi xa. Mảnh trăng cô độc ấy nửa thì lọt qua song cửa soi lên chiếc giường chăn đơn gối chiếc của Kiều, nửa thì dõi theo cái bóng đã khuất dặm trường của chàng Thúc Sinh ở tận phương trời. Trở lại với bài "Mưa bay trong tiếng chuông" - Tuy hình ảnh ở bài thơ này của Phạm Ngọc Thái không đến mức sầu muộn, thê lương như hình tượng câu thơ trong Kiều? Song, những "con lá rụng..." đang bơ vơ bay giữa khuông trời của đêm cô đơn kia, cũng làm cho lòng ta xốn xang cùng với nhà thơ.
     Những tiếng sóng bên hồ lao xao vỗ theo bước chân anh. Cảnh mưa đó lại được hoà tấu bằng sự đồng vọng của tiếng chuông chùa buồn. Đó cũng chính là tiếng lòng thương nhớ của anh thi sĩ với người con gái đã xa xăm.
     Ba cái cảnh: Trời mưa, tiếng chuông và sự cô đơn... để tạo nên một bản tình xô-nát âm vang trong trời đất. Giọng điệu thi ca trầm... ngân nga... như câu thơ đã viết:
                       Tiếng chuông buồn lại hoá bản nhạc thơ

     Tôi trở lại với đoạn thơ đầu:
                       Chuông chùa thỉnh lên lời cầu nguyện

                       Nam-mô-a-di-đà!
                       Trong khúc mưa bay âm vang trời đất

                       Nửa tỉnh, nửa mê cũng thể như là...

     Suốt bài thơ... làn mưa và tiếng chuông chùa cứ thao thiết trong nhau, hoà vào tâm tình của người thi sĩ. Cái tiếng chuông thỉnh lên lời cầu nguyện "nam-mô-a-di-đà" ấy, phải chăng cũng là tiếng khắc khoải nguyện cầu thao thiết trong anh? Anh đi trong khúc mưa bay với một tâm hồn trống trếnh, chơi vơi: Nửa tỉnh, nửa mê cũng thể như là... /-  Sự mơ màng như thể đang dẫn người đến bên cửa phật. Một bài thơ tình ở chốn thánh thần, làm cho tình thi vừa thân thương lại thêm màu huyền hoặc.

     Đến đoạn thứ ba thì người mới thực sự tả về em:
                       Thoắt tình đã vào xa vắng

                       Mình anh với bóng nhớ hoài em
                       Hồn như cánh chim vô định

                       Mái tóc em bay làn mưa mênh mang.

     Bóng của người con gái được hiện ra cũng rất hư hao, chỉ nhìn thấy trong làn mưa mái tóc em đang vương bay. Tâm hồn nhà thơ thì "như cánh chim vô định" - Nghĩa là mông lung, không có bến bờ, ở cõi vô tận vô cùng. Một tâm hồn lạnh lẽo, cô liêu. Hình ảnh thơ như ẩn, như hiện đưa ta hút sâu vào cùng tâm trạng của anh. Cũng chẳng khác là bao với tâm trạng của kẻ nhớ người ở phương trời trong Chinh Phụ Ngâm:
                       Trống Trường Thành lung lay bóng nguyệt

                       Khói Cam Tuyền mờ mịt thức mây

     Hình tượng thơ của bài "Mưa bay trong tiếng chuông" được sử dụng đầy chất triết luận hoặc hội hoạ: Hồn vô định, mưa mênh mang, khúc mưa bay, vọng giữa mưa đêm, khuông trời, gió... trăng... dìu dặt, người và bóng, bản nhạc thơ v.v.... Không gian thực mà ảo. Hiện tại và quá khứ đan xen trong nhau để nói về nỗi tình da diết của nhà thơ với người thiếu nữ đã xa. Tôi xin bình sang đoạn thơ cuối cùng:
                       Ôi, tiếng chuông gảy lên bao ký ức?

                       Kia không gian thao thiết gót chân mềm
                       Gió dìu dặt, ánh trăng suông dìu dặt

                       Bản thơ tình anh vọng giữa mưa đêm.

      Những kỉ niệm trong ký ức tràn về theo tiếng chuông. Hình ảnh người con gái từ câu thơ: Mái tóc em bay làn mưa mênh mang /- Đến đây, nhà thơ nhớ lại những ngày cùng dạo bước bên người yêu: Kia không gian thao thiết gót chân mềm /- Cả bóng trăng khuya, con gió dặt dìu, tiếng chuông và làn mưa... cùng hoà trong bản tình xô-nát bên hồ ấy:
                       Gió dìu dặt, ánh trăng suông dìu dặt

                       Bản thơ tình anh vọng giữa mưa đêm...

     Hai câu cuối thật hay! Không chỉ với giọng thơ khoan nhặt, mà cả bản tình như được tắm vào trong vũ trụ cuộc sống và tình yêu con người. "Mưa bay trong tiếng chuông" như có tiếng ru thần diệu thấm vào hồn ta, để lòng ta say. Một cái say thâm trầm, da diết. Ngôn ngữ và làn điệu tha thiết. Hình ảnh lại hư hao như ở chốn bồng lai, cõi phật... cuốn hút cảm nhận của ta đắm chìm vào trong đó.
     Trong đoạn thơ cuối này, ta thấy cả khoảng không gian của bài thơ đều qui tụ vào đây. Từ gió, ánh trăng cùng làn mưa đêm và tiếng chuông chùa ngân nga... ẩn hiện bóng hình với bước chân thiếu nữ. Đó là một bản tình ca đằm đìa, xao xiết dưới gió trăng - Như câu thơ đã kết:
                      Bản thơ tình anh vọng giữa mưa đêm
     Nói "Mưa bay trong tiếng chuông" là một bài thơ tình hay hoặc "rất hay!..." cũng đều thoả đáng. Nhưng cảm yêu cái tiếng mưa, những hạt mưa bay đã được thi sĩ Phạm Ngọc Thái gieo suốt bài thơ mà tôi bảo rằng: Đó là một bản tình mưa tuyệt vời !
 
         Tháng 10/2015

Các tác phẩm khác

Tiễn người yêu lấy vợ  - Thơ vui - Thơ

17/01/2015 11:12
Lượt xem 11218
Tức lắm, thế này thì tức chết được, nhưng khổ một nỗi là mình cứ phải giả vờ dửng dưng mới đau chứ.

Thế là anh đã đan lồng
Úp xong cô gái má hồng môi son
Tình mình giờ đã chả còn
Anh có tình mới em mòn đớn đau

Tâm thư gái "đầu 3" gửi u ở quê  - Thơ vui - Thơ

17/01/2015 11:01
Lượt xem 43773
Ở nhà u lo lắm, cuống hết cả lên, ngày nào cũng gọi điện hỏi xem bao giờ có đứa nó rước đi cho u nhờ.

"Trai ba mươi tuổi đang xoan
Gái ba mươi tuổi đã toan về già"

Trai chưa vợ thán ca  - Thơ vui - Thơ

17/01/2015 10:57
Lượt xem 51608
Nàng nào "mặt trong như đã tình ngoài còn e" hãy vào đọc để gỡ rối giúp anh chàng trong bài thơ này nhé.

Biết mình tuổi đã gần "băm"
Vẫn chưa có vợ, chưa... nằm với ai
Mảnh tình chưa có vắt vai
Bụng thì rất muốn, nhưng ai bây giờ?

Thơ nịnh vợ  - Thơ vui - Thơ

17/01/2015 10:55
Lượt xem 45685
Câu vần đôi chỗ lủng củng vì quá hồi hộp, trong lúc làm thơ bối rối có gì sơ suất xin vợ lượng thứ!

Xa vợ đã mấy tháng nay
Mà anh chưa thể về ngay thăm nhà
Đâu phải do anh la cà
Chỉ là công việc đang đà rối ren

Trai FA than thở khi mùa đông về  - Thơ vui - Thơ

17/01/2015 09:55
Lượt xem 87973
Nếu phát hiện anh em bạn bè có ai trong hoàn cảnh này vui lòng gửi link bài viết để cảm thông cùng họ.

Thơ của một anh chàng độc thân  - Thơ vui - Thơ

17/01/2015 09:45
Lượt xem 11685
Bố mẹ, bạn bè, anh em cứ tổng xỉ vả là mình "không biết làm gì", ít nhất mình cũng biết... làm thơ mà. Ai không tin vào đọc chơi, đọc xong rồi hay dở cũng bấm "lai" ủng hộ nhé.

Đầu ba mà đít chơi vơi
Tính ra sống đã nửa đời, ít đâu
U40, mặt sắp nhàu
Thế mà bóng lẻ, mới đau cho mình

Bài thơ tặng lão chồng ngủ ngáy  - Thơ vui - Thơ

17/01/2015 09:44
Lượt xem 19654
Hết cách để xử lý lão chồng nhà mình, mẹ nào cùng cảnh ngộ xin chia sẻ lên Facebook để lão ấy biết mà bỏ tật này. Lão nào có tật này hãy "ngâm cứu" để chữa kẻo có ngày ngủ ghế.

"Thức khuya mới biết đêm dài..."
Trời ơi, ai muốn thức dai làm gì
Rét này chỉ muốn ngủ khì
Đắp chăn đánh giấc tì tì cho xong

Làm trai phải khác... cái chai  - Thơ vui - Thơ

17/01/2015 09:42
Lượt xem 34999
"Làm trai cho đáng nên... chai, chai thì nửa lít chai thì phần ba", các đệ tử Lưu Linh thân mến, các chiến hữu yêu quý, lúc say về nhà thử hát câu đó xem.

"Làm trai cho đáng nên trai"
Ở nhà, phải để vợ sai việc nhà
Nguyên tắc: Không được la cà
Chuông reo tan sở xong là về luôn

Thơ tình cuối mùa... độc thân: Chắc ai đó sẽ về  - Thơ vui - Thơ

17/01/2015 09:41
Lượt xem 51139
Mỗi lần sắp hết năm, bà con độc thân lại có dịp gặp lại cảm xúc... tết năm ngoái, cảm xúc ấy thế này đây.

Chắc anh sẽ trở về
Cho mùa đông bớt lạnh
Em đã không còn chảnh
Về đi, lòng tái tê.

Tâm sự lúc nửa đêm  - Thơ vui - Thơ

17/01/2015 09:40
Lượt xem 34787
Nhiều tâm sự trong lòng chưa dám nói ra, tối nay nhân dịp cuối năm xin có vài lời thưa cùng vợ, hãy đừng giả vờ ngủ và quay lại nghe anh nói đây.

Các cụ vẫn bảo khi say
Mỗi lời mỗi chữ thường hay thật lòng
Vừa đi ăn cỗ về xong
Uống vài cút rượu, bềnh bồng như mơ

Hiển thị 61 - 70 tin trong 2680 kết quả