Nhớ - Thuận Hữu - Thơ
Nỗi nhớ không thích ồn ào
Nên nỗi nhớ tri âm cùng suy nghĩ
Nỗi nhớ trốn vào giấc ngủ
Xui con người mộng mơ
Nỗi nhớ trốn vào câu thơ
Lấy máu nó vạch lên trang giấy
Nỗi nhớ trong lòng như mớ bòng bong ấy
Làm rối tung từng khúc ruột mềm
Nỗi nhớ rộng dài, bát ngát đại dương
Nơi ấy bốn mùa cồn cào sóng vỗ
Khi trên đời còn yêu thương thì còn nỗi nhớ
Như có biển khơi xanh sẽ có những con thuyền
Nỗi nhớ như con tàu đi suốt trăm miền
Bánh sắt nghiến trên đường ray kỷ niệm
Nỗi nhớ theo bạn bè tôi về nơi đầy khói súng
Làm những cánh hoa mua chốt tím một vùng đồi
Sau những lần hủy diệt pháo bầy rơi
Nỗi nhớ như vết máu loang trên tấm áo màu xanh ấy
Nỗi nhớ lặng im khi người ta nói
Nỗi nhớ cười trong cay đắng ngu ngơ
Nỗi nhớ vàng trên ngọn núi chơ vơ
Heo hút trắng lưng đèo mây phủ
Nỗi nhớ có cả những nơi không người ở
Một ngôi sao vạch ngấm cuối đường trời
Nỗi nhớ rơi vào vực thẳm đáy mắt ai...
Nhưng có lẽ diệu kỳ nhất là nỗi nhớ
Làm đôi cánh đưa ta đi về trong cách trở
Làm cho ta không thể sống riêng mình
Nỗi nhớ là quê hương
là đồng đội
là em...
Bóng đè Cô Đầu () - Nguyễn Khuyến - Thơ
Ngẫu hứng - Nguyễn Khuyến - Thơ
Cảm hứng - Nguyễn Khuyến - Thơ
Than già - Nguyễn Khuyến - Thơ
Cáo quan về ở nhà - Nguyễn Khuyến - Thơ
Mạn hứng - Nguyễn Khuyến - Thơ
Phú đắc () - Nguyễn Khuyến - Thơ
Đại lão - Nguyễn Khuyến - Thơ
Di chúc - Nguyễn Khuyến - Thơ
Câu đối - Nguyễn Khuyến - Thơ
Hiển thị 601 - 610 tin trong 1880 kết quả