Thơ

Thiếu phụ  - Trần Hậu  - Thơ

19/12/2014 18:56
Lượt xem 16384

Thiếu phụ ấy đi vào đời ta như một bài thơ không dấu chấm
Có hạnh phúc có khổ đau có bình yên ở trong lòng bão táp
Có mơ ước treo trên đầu sợi tóc
Nên chẳng bao giờ dám tính chuyện trăm năm
Bởi gặp nhau đã quá muộn màng
Nhưng kỳ lạ tình yêu bao giờ cũng mới
Trên chuyến xe tốc hành và đường xa vời vợi
Em tặng tôi một quả cam mang dáng hình cổ xưa trái đất
Mà vẫn xanh nhựa ngọt tràn trề
Tuổi sắp 40 tôi vụng về quá đỗi
Sợ trên tay vuột mất quả lăn tròn
Thiếu phụ ấy đi vào đời tôi như một giòng sông
Mang trong mình rất nhiều lưu lượng
Những lưu lượng băn khoăn trước khi tìm về biển rộng
Những kín thầm khát vọng vô biên
Bỗng một đêm giòng sông lao mình như một mũi tên
Bằng tốc độ 15 năm trăn trở
Đã thấy biển lao xao sóng vỗ
Nhạc trổi lên tấu khúc giao hòa
Gió mười phương về quần tụ hát ca
Biển cũng nhịp lạ lùng muôn giai điệu
Ôi giòng sông! Vẫn giòng sông khó hiểu
Sao còn chia những nhánh rẻ về đâu
Em thấy chăng những ngọn sóng bạc đầu
Là bằng chứng của suy tư muôn vạn thuở
Tôi chợt hiểu tình yêu không phải dễ
Vì một lần hẹn nhau phải mấy thuở hẹn hò
Mỗi nụ hôn phải trả giá những âu lo
Mỗi giờ đợi phải tính bằng thế kỷ
Những mơ ước phải dệt bằng mộng mị
Bóng thiên đường hun hút cõi hư vô
Những ngữ ngôn bỗng chợt hóa mơ hồ
Lời gió nước chòng chành câu tan hợp
Thiếu phụ ấy đi vào đời tôi như bão táp
Những cuồng phong dữ dội lạ lùng.
Những cuồng phong vô thủy vô chung
Như em đến và đi chẳng đầu không cuối
Tôi biết sẽ có cuộc chia ly rất vội
Như con tàu nhả khói biệt sân ga
Như con thuyền ở mãi tận khơi xa
Bỗng một ngày bỏ neo ghé bến
Rồi một sáng một sáng nào ai biết
Thuyền nhổ neo còn lại bến đìu hiu
Bến đợi ga nung đời ngã bóng chiều.

Các tác phẩm khác

Tự trào  - Nguyễn Khuyến - Thơ

18/12/2014 21:48
Lượt xem 15527
Cũng chẳng giàu mà cũng chẳng sang,
Chẳng gầy, chẳng béo chỉ làng nhàng.
Cờ đương dở cuộc không còn nước,
Bạc chửa thâu canh đã chạy làng.

Tự thuật  - Nguyễn Khuyến - Thơ

18/12/2014 21:47
Lượt xem 22072
Tháng ngày thấm thoát tựa chim bay,
Ông ngẩm mình ông, nghĩ cũng hay.
Tóc bạc bao giờ không biết nhỉ ?
Răng long ngày trước hãy còn đây.

Duyên nợ  - Nguyễn Khuyến - Thơ

18/12/2014 21:46
Lượt xem 21140
Cái duyên hay cái nợ nần,
Khi xa xa lắc, khi gần gần ghê.
Dấu hồng còn gửi tuyết nê,
Khi bay nào biết đông tê bóng hồng (1)

Lên lão  - Nguyễn Khuyến - Thơ

18/12/2014 21:45
Lượt xem 22617
Ông chẳng hay ông tuổi đã già,
Năm lăm ông cũng lão đây mà.
Anh em làng xóm xin mời cả,
Xôi bánh, trâu heo cũng gọi là.

Ông phỗng đá  - Nguyễn Khuyến - Thơ

18/12/2014 21:44
Lượt xem 25322
Ông đứng làm chi đó hỡi ông ?
Trơ trơ như đá, vững như đồng.
Đêm ngày gìn giữ cho ai đó ?
Non nước đầy vơi có biết không ?

Hỏi phỗng đá  - Nguyễn Khuyến - Thơ

18/12/2014 21:44
Lượt xem 25238
Người đâu tên họ là chi ?
Hỏi ra trích trích tri tri (1) nực cười.
Vắt tay ngoảnh mặt trông đời,
Cũng toan lo tính sự đời chi đây ?

Giả cách điếc  - Nguyễn Khuyến - Thơ

18/12/2014 21:42
Lượt xem 20004
Trong thiên hạ có người giả điếc,
Khéo ngơ ngơ ngác ngác ngỡ là ngây,
Chẳng ai ngờ sáng tai họ, điếc tai cày, (1)
Rở lối điếc, để sau này em út học.

Mẹ Mốc  - Nguyễn Khuyến - Thơ

18/12/2014 21:39
Lượt xem 24447
So danh gía ai bằng Mẹ Mốc,
Ngoài hình hài, gấm vóc cũng thêm ra,
Tấm hồng nhan đem bôi lấm xoá nhoà,
Làm thế để cho qua mắt tục.

Khóc bạn  - Nguyễn Khuyến - Thơ

18/12/2014 21:37
Lượt xem 22011
Bác Dương thôi đã thôi rồi,
Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta.

Đêm mùa Hạ  - Nguyễn Khuyến - Thơ

18/12/2014 21:35
Lượt xem 21913
Tháng tư đầu mùa hạ,
Tiết trời thật oi ả.
Tiếng dế kêu thiết tha,
Đàn muỗi bay tơi tả.

Hiển thị 171 - 180 tin trong 1508 kết quả