Thương - Tế Hanh - Thơ
Đâu người em của thuở duyên thơ?
Đâu buổi lòng ta trống hững hờ
Bóng tối ý buồn len lỏi đến
Tìm người san sẻ bớt bơ vơ?
Người có mơ màng một vẻ tiên:
Thân lơ lửng dáng, trán mơ huyền,
Lung linh ôi mắt cười tinh nghịch
Buồn ẩn xa xôi thoáng dịu hiền...
Không khí chung quanh hóa nhẹ nhàng
Nỗi buồn bứt rứt bỗng tiêu tan
Khi từ cái miệng xinh tươi ấy
Những tiếng ngây thơ tỏa dịu dàng
Ta thấy lòng ta bớt thiết tha
Chỉ thương nhè nhẹ, mến ôn hoà
Bùi ngùi ta nghĩ: vì sao nhỉ?
Người chẳng là người em gái ta?
Xuân không mùa - Xuân Diệu - Thơ
Yêu mến - Xuân Diệu - Thơ
Xuân đầu - Xuân Diệu - Thơ
Xa cách - Xuân Diệu - Thơ
Vội vàng - Xuân Diệu - Thơ
Vô biên - Xuân Diệu - Thơ
Với bàn tay ấy - Xuân Diệu - Thơ
Tương tư chiều - Xuân Diệu - Thơ
Tình thứ nhất - Xuân Diệu - Thơ
Thu - Xuân Diệu - Thơ
Hiển thị 691 - 700 tin trong 1364 kết quả