Về những con ốc biển - Thuận Hữu - Thơ
Những ngày thơ cùng với bạn bè
Trên bãi biển nhặt vỏ sò vỏ ốc
Những con vật tự bao giờ đã chết
Để lại khối xương trang sức cho đời
Tuổi thơ, biển theo sát bên tôi
Sóng vỗ Rừng dương. Cánh buồm. Gió lộng
Đứng trước cuộc đời như biển rộng
Tôi đã quên đi những con ốc con sò
Những con vật hiền lành sống trên lớp phù sa
Của những con sông mang từ núi xuống
Sóng đẩy, triều xô, lăn tròn phiêu dạt
Giữa bao nhiêu đá sỏi cát vùi
Nên tự chở che mình bằng cái vỏ đá vôi
Có gai mọc xù xì, có sắc màu lộnglẫy
Cũng một ngày kia
Giữa sóng triều xô đẩy .
Những con ốc chết rồi ruột héo gan khô
Và hóa thân thành những nấm mồ
Không chịu cát vùi khoe mình trên mé bãi
Nhữngvỏ ốc chứa âm thanh trong đấy
Gió đại dương đi qua ca hát suốt bốn mùa
Những chuyệnvui buồn dưới đáy biển sâu
Được kể lại bằng những âm thanh kỳ diệu
Tuổi thơ không cònvà tôi đã đi xa
Gặp con ốc con sò tôi chợt hiểu
Những nỗi đau ẩn mình trongvỏ đá đầy hoa.
Yêu như....là yêu - Lưu Vĩnh Hạ - Thơ
Áo tím ngày xưa - Lưu Vĩnh Hạ - Thơ
Thơ gởi em gái Sài-gòn - Lưu Vĩnh Hạ - Thơ
Chiếc nón bài thơ - Lưu Vĩnh Hạ - Thơ
Bụi pha lê - Lưu Vĩnh Hạ - Thơ
Bông cỏ may - Lưu Vĩnh Hạ - Thơ
Nắng nhớ mưa quên - Lưu Vĩnh Hạ - Thơ
Từ em dạo ấy - Lưu Vĩnh Hạ - Thơ
Thuyền lá trăng đêm - Lưu Vĩnh Hạ - Thơ
Những cánh hoa rơi - Lưu Vĩnh Hạ - Thơ
Hiển thị 791 - 800 tin trong 1862 kết quả